Con người tranh đấu với nhau và vì thế chắng có gì tồn tại vĩnh cửu. Có thể là mãi mãi là một tác phẩm cộng đồng do hai nhà biên đạo danh tiếng thế giới Meg Stuart và Philipp Gehmacher cùng sáng tác. Những bài hát của ca sĩ kiêm nhạc sĩ viết ca khúc Niko Hafkenscheid dẫn dắt hai nghệ sĩ trên sân khấu, để họ nhảy điệu Walzer trên một "miền đất hứa". Cùng với những bài ca về tình yêu và nỗi nhớ của Hafkenscheid, Meg Stuart và Philipp Gehmacher kể chuyện về sự chia ly, về nỗi đau đớn và kỷ niệm qua các vũ điệu của họ. Với những vuốt ve thật gần gũi và cũng thật cách xa, họ cố gắng đến với nhau trong vòng tay ôm ấp.
Chuyện kể của những chiếc giày là một ý tưởng tuyệt vời nói về những nghệ sĩ múa đang ngày đêm âm thầm cống hiến và bươn chải với nghề, với đời. Vở diễn gồm nhiều tiết mục: Chuyện sàn tập, Chuyện đời thường, Chuyện những chàng trai, Xa nhà, Chuyện những người bạn, Ngã rẽ, Giày, Ước, Kỷ niệm, Chuyện kể tiếp – tất cả được xâu chuỗi, trình diễn theo trật tự nhất định, hợp thành một câu chuyện lớn.
Đó là câu chuyện hằng ngày trên sàn tập của dân múa, Ở đó có cô giáo toàn thân áo tím, vừa chỉnh nhạc vừa hướng dẫn tập, rồi sửa từng động tác cho các em. Có anh chàng đi trễ chạy te te từ dưới sân khấu lên sụyt sụyt đừng mách cô, đồng bọn cười he he nói cô ơi cô ơi nó đi trễ vì đêm qua bận trồng cây đó cô… Có những động tác thực hiện sai, có tiếng cười, có những giọt mồ hôi… Rồi tập xong, cả bọn vừa tháo giày, thu dọn rồi rủ nhau đi ăn ốc, vừa ồn ào náo nhiệt vừa hồn nhiên. Cái khoảng cách giữa sân khấu và khán giả đã bị phá vỡ từ ngay lớp diễn đầu tiên ấy.